Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2008

Cảnh nhàn

Nguyễn Bỉnh Khiêm

Một mai, một cuốc, một cần câu

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,

Người khôn, người đến chốn lao xao.

Thu ăn măng trúc, đông ăn giá

Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.

Rượu đến gốc cây ta sẽ uống

Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Sài Gòn Tháng Bảy Mưa Rơi


Sài Gòn Tháng Bảy Mưa Rơi
Tác giả : Chưa biết
Tôi đã biết thể nào em cũng khóc
Trời cũng mưa và đêm sẽ khuya dần
Chén chè bưởi ánh đèn như chuỗi ngọc
Dòng nhạc êm đềm con tim cháy lâng lâng

Trời Sài Gòn tháng bảy mưa rơi
Chẳng phải đổ trắng trời như tháng sáu
Nhưng cũng đủ se lòng người ngóng đợi
Tháng tám rồi trời sẽ có mưa ngâu
Sáng mai này tôi sẽ tiễn em đi
Cùng áo trắng em vào kỳ thi mới
Tôi sẽ đứng bên ngoài để đợi
Nắng sáng này dù chiều có mưa bay

Mưa say đắm tóc em dài mười tám
Tháng bảy buồn như thể cả một năm
Thôi đừng khóc đau lòng anh lắm
Mà hãy cười cho nhạc khúc hòa âm

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2008

Nói

Yevgeny Yevtushenko
(Vũ Hoàng Linh dịch)

Anh là người can đảm, họ bảo tôi.

Không phải.

Can đảm chưa bao giờ là phẩm chất của tôi

Chỉ có điều tôi nghĩ

Thật bất công nếu tự hạ mình như nhiều kẻ khác.

Có những nền móng chẳng được phép lung lay.

Và giọng của tôi không làm gì hơn là

Cười nhạo những dối lừa rỗng tuếch;

Tôi không làm gì hơn là viết, tôi không tố giác ai,

Không tự gạch bỏ những gì tôi nghĩ,

Tôi bảo vệ những người xứng đáng,

Và gọi đúng tên những kẻ bất tài

(làm điều dù sao cũng phải làm).

Và giờ đây họ bảo tôi rằng tôi can đảm.

Con cái chúng ta sẽ phải xấu hổ nhường nào

Khi cuối cùng chúng được báo đáp cho những nỗi khiếp sợ này

Chúng sẽ nhớ về cái thời kỳ lạ

Khi sự chính trực bình thường cũng giống như lòng can đảm

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2008

Nghe em vào Đại học


Giang Nam

Nghe em vào Đại học
Nghe em vào Đại học
Nửa tin nửa ngờ tên lại trùng tên
Hôm nay nhận được tin em
Nét chữ nghiêng nghiêng cười trên giấy trắng
Anh ngồi đây thấy trời hửng nắng
Trên Hồ Gươm và trên mắt đầu em
Ngọn gió quê hương sông rạch dịu hiền.

Miền Nam em ơi, còn nhớ
Kháng chiến năm nào gian khổ
Đồn giặc bủa vây thôn xóm điêu tàn
Trường giặc đốt rồi, còn lại ánh trăng
Giữa hai trận càn, anh dạy em học chữ.
Mẩu than đen vẽ lên tường gạch đỏ
Những lá cờ cao bên những vòng tròn
Đầu nghiêng nghiêng theo nét chữ run run.
Có những buổi học em học bài không thuộc
Anh không mắng nhưng em buồn, em khóc
Thương em, anh cố dỗ dành:
"Ráng học sau này cho được bằng anh
Để chép bài ca, đọc thông tin tức..."
Ôi mơ ước tầm thường đơn giản nhất
Sao ngày xưa vẫn quá lớn, em ơi!

"Bài ca" hôm nay em chép được rồi
Không phải bài "Đoàn quân đi..." thuở trước
Anh chưa bước chân vào trường Đại học
Chưa lên giảng đường, chưa mặc áo sinh viên
Chưa biết vì sao ngày, tối tiếp liền
Chưa biết quê ta nơi nào nhiều quặng...
Giặc dành cho ta nhà tù, bom đạn
Bảy năm rồi trong máu lửa đấu tranh
Thầy giáo dạy em năm trước học vần
Vẫn chưa vượt quá chương trình cấp một!
Vẫn chật vật với những bài số học
Thư viết cho em phải xóa, sửa mấy lần
Anh không buồn vì anh biết em anh
Đang ngồi thay anh dưới mái trường Đại học.

Mai ngày nước nhà thống nhất
Em lại về dạy chữ cho anh
Không phải bằng than vẽ, gạch thềm đình
Không phải phập phồng giửa vòng đại giặc.
Em sẽ bảo anh: cố lên, gắng học
Anh sẽ mỉm cười nhớ những đêm trăng
Chế độ cho em đôi cánh chim bằng
Và vinh dự được làm người đi trước!

Anh sẽ để riêng một đêm thức suốt
Kể em nghe chuyện chiến đấu miền Nam
Câu chuyện mở đầu: "Thuở ấy, ở quê hương
Anh chỉ học có một trường: Cách mạng".

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Quê hương


Giang Nam

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Màu tím hoa xim


Hữu Loan

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh.

Tôi người vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo.
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được nhìn nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng;
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
ngợ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí.
Chiều hành quân
Qua những đồi sim
những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát
trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...).

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Những phút xao lòng



Thuận Hữu

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũvợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời đề yêuvà một thời dể nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Cà phê Zigzag (2 chữ Z đẹp như một cái tên...)



Nhâm nhi một tách đen
Cho nhịp đời chậm lại
Thử ngẫm nghĩ mà xem
Chạy hoài, chân sẽ mỏi

Bớt đi một câu nói
Để mà lắng tai nghe
Dường như nắng đã về
Từ balcon đầy gió

Tách đen đừng cho sữa
(Sống còn chật vật nhiều)
Ngọt ngào thêm chút nữa
Cũng chẳng đáng bao nhiêu

Dùng thìa mà khuấy nhẹ
Những viên đá không màu
Rồi nhìn sâu đáy cốc
Sẽ gặp mắt trong veo

Một mình trên gác nhỏ
(Ai nhớ tôi lúc này?)
Nỗi buồn tan cùng đá
Zigzag buổi chiều nay

Có ai đi ngang phố
Tóc dài theo gió bay...

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2007

Sống chậm (Slow Dance)


Hoàng Thảo dịch

Đã bao giờ ta nhìn lũ trẻ
Trên chiếc đu quay?
Hay lắng nghe tiếng mưa
Vỗ về mặt đất?
Từng đuổi theo cánh bướm bay lang thang
Hay đăm đăm nhìn mặt trời nhạt nắng chào đêm?

Chầm chậm lại đi
Đừng say điệu nhảy
Thời gian ngắn ngủi
Âm nhạc sẽ tàn

Phải chăng ta chạy băng qua từng ngày
Hối hả?
Khi cất một lời chào
Ta có nghe lời đáp trả?
Khi ngày đã cạn
Phải chăng ta nằm trên giường
Trăm công việc chưa làm
Âm ỉ trong đầu tất tả?

Chầm chậm lại đi
Đừng say điệu nhảy
Thời gian ngắn ngủi
Âm nhạc sẽ tàn

Đã bao giờ ta hứa với con
Rồi ngày mai ta sẽ làm tròn?
Và vội vàng, gấp gáp
Hững hờ quên nỗi buồn trẻ thơ?
Đã bao giờ ta đánh mất mối tơ
Nuôi sống một tình bạn đẹp
Chỉ vì ta không đủ thời gian
Gửi nhau chỉ một lời chào

Chầm chậm lại đi
Đừng say điệu nhảy
Thời gian ngắn ngủi
Âm nhạc sẽ tàn

Khi ta chạy quá nhanh để về đâu đó
Ta đánh mất nửa niềm vui khi đã đến nơi
Khi ta lo âu sống vội một ngày
Đời trở thành gói quà không ai mở...
Và bị vứt đi

Cuộc đời không phải cuộc đua
Chầm chậm lại thôi
Hãy lắng nghe tiếng nhạc
Trước khi bài ca tan biến.

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2007

Thơ viết ở biển



Tác giả: Hữu Thỉnh

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.


Tình yêu trong bài thơ dữ dội đến chừng khó ai có thể tưởng tượng nổi: “anh xa em” thì trăng, mặt trời cũng lẻ loi. Biển ở đây là hình ảnh của em - người con gái như nhiều bài thơ khác đã sử dụng. Cái khác chính ở chỗ “biển vẫn cậy mình dài rộng thế” nhưng chỉ “vắng cánh buồm một chút đã cô đơn”. Tôi lạnh người khi cảm nhận được cái cảm giác lẻ loi, đơn chiếc ấy mà nhà thơ đã diễn đạt.

Nhưng phải đến câu: Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn/ Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím thì sự so sánh mới tài tình làm sao: Gió - roi - núi - mòn; em - chiều - nhuộm -tím. Có lẽ, đây là lần đầu tiên nhà thơ Hữu Thỉnh đã vận dụng những thủ pháp nghệ thuật từ trong kho tàng văn học dân gian thành hiện đại. Không thấy hình ảnh: “Nước chảy đá mòn” mà đã trở thành “Gió không phải là roi” để “vách núi phải mòn”.

Rồi cái mới nhất trong toàn bộ bài thơ này: “Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím”. Tại sao lại tím? Tôi nghĩ, chỉ vì “màu tím” biểu tượng cho lòng chung thủy của người vợ, người yêu, ở đây thi sĩ đã dành riêng cho mình - anh. Và câu cuối tách riêng thành ba câu ngắt nhịp xuống dòng để tình yêu ấy luôn day dứt khi phải xa nhau, nhưng dầu gì thì vẫn “vì em”:

Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2007

Say đi em


Vũ Hoàng Chương

Khúc nhạc hồng êm ái,
Điệu kèn biếc quay cuồng,
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương,
Đầu xanh lận đận cùng xót thương càng nhớ thương,
Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa thề tình nay sao héo!
Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo,
Lòng chót nghiêng mà bước vẫn du dương.
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp nghê thường lẳng lơ.
Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm não nuột dáng tơ.
Hàng chân lả lướt
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ.
Âm ba gờn gợn nhỏ,
Ánh sáng phai pha dần...
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân.
Lui đôi vai, tiến đôi chân,
Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió,
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ,
Hãy thêm say còn đó rượu chờ ta!
Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa,
Tay mềm mại bước còn chưa chuếnh choáng.
Chưa cuối xứ Mê Ly chưa cùng trời Phóng đãng,
Còn chưa say hồn khát vẫn thèm men.
Say đi em say đi em
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bậc ngả nghiêng, điên rồ xác thịt.
Rượu rượu nữa và quên quên hết!
Ta quá say rồi!
Sắc ngã màu trôi ...
Gian phòng không đứng vững ,
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi?
Chân rã rời
Quay cuồng chi được nữa,
Gối mỏi gần rơi!
Trong men cháy giác quan vừa bén lửa,
Say không còn biết chi đời.
Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ.
Đất trời nghiêng ngửa,
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2007

Ai? Tôi?

Chế Lan Viên

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó ?
Tôi !

Tôi - người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận
về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ !
Ai chịu trách nhiệm vậy ?
Lại chính là tôi !

Người lính cần một câu thơ
giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong

Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2007

Phố tím


Đêm nay ta trở về

Tìm lại những lối xưa

Buâng khuâng hè phố tím

Ta thương vàng con kiến

Xót cuộc đời rau sam

Gót chân nào hoa cam

Rụng trắng đời dâu biển

Nhớ ngón tay hồng yến

Bay trên rừng tóc lam

Một giọt nồng rượu vang

Nhỏ cuối đường cây lục

Ta vui thân gỗ mục

Đeo một hàng nấm xanh

Thời gian từng mũi nhanh

Sợi tình chỉ vá víu

Em cười hoa ngượng nghịu

Ta hóa làn gió quanh

Tìm lại con phố xanh

Chia từng ô kỷ niệm

Ta ngỡ em linh hiển

Tà áo màu thiên thanh

Hôm nay ta trờ về

Ôn lại từng dáng xưa

Buâng khuâng hè phố tím

Ta buồn như hạt mưa

-Phạm Thiên Thư-

Phố tím, hoa cam rụng trắng, rừng tóc lam, đường cây lục... những sắc màu của hiện tại hay của một thời quá khứ giờ chỉ còn trong miền kí ức xa xôi. Phải chăng, sự hòa trộn giữa mảng màu quá khứ và vùng trời đêm hiện tại khi bước chân thi nhân trở về tìm lại những lối xưa đã làm cho con phố hóa thành phố tím - tím trong nỗi nhớ, tím trong sự buâng khuâng, tím trong mặc cảm da diết về thời gian...

Con phố xanh của ngày xưa đã trôi theo kỷ niệm. Và kì lạ thay, trong rừng kí ức thăm thẳm ấy, nhà thơ chợt nhớ về mộtmàu áo thiên thanh của "em" thuở nào. Hình như màu áo thiên thanh của mối tình kỉ niệm giờ đã trở thành một nỗi ám ảnh tiềm thức, nó là nguyên nhân làm tâm hồn thi sĩ buâng khuâng, là huyễn ảnh thiên nhiên về một góc phố tím nhạt nhòa. Thơ Phạm Thiên Thư dường như có một nỗi nhớ âm thầm mà da diết. Đó không phải là nỗi nhớ có thể thốt lên, la vang lên, có thể định hình định dạng mà nó ngầm sâu trong trái tim... đau đớn nhất củng chỉ khẽ khàng rỉ máu lời than... "Tình ơi! Tình ơi"...

Và thi sĩ đứng nơi góc phố thời gian ấy, và thi sĩ ôm ấp những vùng kỉ niệm đã bị phân mảnh trong dòng chảy bể dâu của cuộc đời... Để rồi ước ao sao, nỗi buồn mình như hạt mưa, mưa rơi, mãi mãi...

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2007

Ngày xưa Hoàng Thị


Nhac: Phạm Duy
Phổ thơ: Phạm Thiên Thư



Với nhiều người thì "Ngày xưa Hoàng thị" (kể cả thơ lẫn nhạc) từng là một tuyệt tác. Nhưng với chính nhà thơ Phạm Thiên Thư thì “đó chỉ là những kỷ niệm dĩ vãng, mối tình thoảng nhẹ vu vơ của thời trai trẻ”

Chuyện kể rằng:
Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại căn nhà gần khu Tân Định- Sài Gòn.
“Tôi vẫn nhớ tới căn nhà những ngày ấy, đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định. Cha tôi xin cho tôi học tại trường Trung học Văn Lang cách nhà chừng non một cây số. Tôi đã học hết tú tài ở đó”.

Ông nhớ lại: Cũng trong những năm học tú tài này, ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương, ở gần nhà ông. Nhưng chỉ là để ý thôi chứ không dám ngỏ lời.

Hàng ngày, khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Rồi khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau.

"Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”.

Sau khi học xong tú tài, khác với nhiều người, Phạm Thiên Thư chọn cửa Phật làm chốn dừng chân. Ông theo học trường Phật học Vạn Hạnh, gửi hồn trong lời Kinh tiếng Kệ. Thế nhưng mỗi khi đi ngang con đường một thủa, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông. Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ Ngày xưa Hoàng thị:"Em tan trường về- Đường mưa nho nhỏ - Chim non giấu mỏ - Dưới cội hoa vàng…”.

Ngày xưa Hoàng Thị

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở

Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau...
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu

Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua

Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi!... Tình ơi!...


↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2007

Màu thời gian



Em ôm chầm lấy anh giữa cơn mưa chiều đang đổ vội. Bàn tay em nóng ấm. Hơi thở em nồng nàn. Đôi môi em khẽ chạm vào bờ vai anh. Một cảm xúc lâng lâng nhưng nghẹn ngào lan tỏa. Anh như tan ra giữa cơn mưa giông của đất trời...
Rồi em nói với anh: Mình chia tay nhau …

Ngày xưa em thích bài thơ “Màu thời gian”(*).
Trong những cơn mưa giăng trên cuộc tình của đôi ta, anh đã đọc cho em nghe không biết bao lần. Từng từ, từng chữ trong lời thơ như những phím đàn đưa anh và em chìm vào biển tình mênh mông ngỡ như không đáy. Em ơi, duyên tình đôi ta có phải chăng “trăm năm tình cũ lìa không hận”, tình một thưở còn vương. Ngày nay mỗi người một phương, sao cho đành…

Em buông lơi đôi tay.

Anh nắm tay em. Nắm để cố níu kéo hiện tại, cố giữ những kỉ niệm xa xưa giờ đã mãi mãi trôi qua. Cái lí lẽ của mối tình năm năm là gì? Vì không còn hấp lực gì đối với nhau, vì không thấy được con đường tương lai phía trước, vì cần một khoảng lặng đau xót giữa đời... Không phải sao em. “Không phải sao anh”. Chia tay vì phải chia tay.

Anh cuối mặt cười buồn

Em đã rơi nước mắt rồi…

Thì thôi, buông tay em, anh đâu nỡ đứng nhìn em bật khóc.

----------------------------
(*) Màu thời gian

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa,Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thủa còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

Đoàn Phú Tứ

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2007

Đi tìm một nửa



Tôi đi tìm một nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến giờ chưa thấy
Nữa của tôi ơi! Em là ai thế nhỉ?
Để tôi tìm tìm mãi tên em.
Trời dần buông thành phố vào đêm
ngọn cỏ hàng cây từng đôi ríu rít
Họ mai mắn hơn tôi hay tôi không cần biết
Nửa của ai,hay nữa của tim mình.
Tôi tìm em,vâng tôi đã tìm em
Nhưng có thể trên đời này không có
Nếu không có em,tôi đành sống vậy
Không lấy của ai,làm nửa của mình...
Cái na ná tình yêu có đến trăm nghìn
nhưng tình yêu dành cho em có một
nên lắm lúc nhiều khi lầm tưởng
nửa của mình,nào có phải mình đâu
Không phải của mình cũng chẳng phải của nhau
thì Thượng Đế ơi! Đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi đâu biết khổ đau hay sung sướng
là đúng sai trong một nửa tim mình
Tôi tìm em,vâng! Tôi đã tìm em
Và có thể trên đời này không có
Biết đâu em,cũng tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau....

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

Điều anh không biết


Tác giả: Phi Tuyết Ba

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần ... em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở ...
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước nữa thôi là hết cách xa
Anh gần lắm ... phía bên kia đôi guốc

Chẵng biết vì sao chân em lui bước
Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Cần Thiết


Tác giả: Nguyên Sa

Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc....

Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục....

↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2007

Những phút sao lòng

Thi sĩ: Thuận Hữu

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)
Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời đề yêuvà một thời dể nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!


↓ XEM TOÀN BỘ ↓

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2007

Đôi Dép



Một bài thơ tình thật nhẹ nhàng và nhiều ý nghĩa,tác giả lấy hình ảnh một vật vô tri vô giác mà diễn tả được "cái tình" thủy chung son sắc mà ngay cả con người cũng phải ghen tỵ.
Tự soi mình để thấy cần phải học hỏi nơi "đôi dép" nhiều lắm...

Rất tiếc chưa biết tên tác giả , chỉ biết rằng còn hai bài nữa cùng tác giả nên post lên luôn.
(Hai bài : Con gì đáng sợ, Sư tử Hà Đông)

Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đầu mà chẳng dời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái - phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

↓ XEM TOÀN BỘ ↓